Mùa thu 2019 – Thanh xuân lưu lạc

Ngày 29.06, 23:21.

Moscow, 9 độ C, mưa tầm tã.

Đã lâu rồi không viết nhật ký.

Thời điểm bắt đầu viết trở lại, tức là phiền toái lại tìm tới tôi rồi. Mà tôi cũng lại nhát gan trốn tránh viết mấy dòng vớ vẩn này.

Công việc cũng đã tạm ổn, nhưng chỉ là tạm thôi. Tháng 9 tử vi nói tôi gặp nhiều rắc rối, lo âu nhiều, mà xàm xí làm sao nó đúng thật. Tôi bây giờ vừa quản lí thu chi, hàng hóa vừa kiêm luôn thu ngân. Nghe thì hoành tráng, nhưng chủ yếu làm phận culi chạy việc là nhiều. Tháng 9 quản lí hiện tại của tôi về nước, trải qua một thời gian cùng làm việc, xem chừng là vì nhiều khúc chiết nhân tâm, Boss tổng nói cô nàng sẽ nghỉ hẳn. Như vậy, 80% công việc quản lí của cô nàng sẽ rơi lên đầu tôi.

Nghe vui mừng lắm ư? Không.

Tôi chỉ thấy mình sắp chết đến nơi rồi.

Tôi thừa nhận, tôi cực kì kém khoản tiếng tăm. Mà trong cái giới này, yếu tiếng địa phương chỉ có chết, nằm dưới đáy xã hội.

Nhưng tôi biết làm sao? Tôi không có động lực đẩy mình học giỏi như người ta. Con người tôi bên ngoài nhìn thì là cái vỏ bọc lành lặn mượt mà, kì thực chỉ có tôi biết tôi có bao cân lượng. Tôi chán nản, lười biếng, vốn liếng đủ sống qua ngày. Nhưng gặp người trên cơ, thì khác gì bị Phật Tổ chiếu mặt đâu.

Bản thân tôi không thích lên đầu sóng gió, mà nếu có, chỉ có thứ mà tôi thực sự thích, tôi mới có thể điên cuồng theo nó.

Kinh doanh không phải thứ tôi thích, càng không phải sở trường của tôi.

Vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị đẩy lên vị trí vượt quá khả năng của mình. Liên tục phải trườn mặt trực tiếp đối diện với những người khí tràng mạnh hơn, mà tôi thì như một con gà con cái gì cũng nghe không hiểu.

Chức trách càng cao, nhiệm vụ càng khó.

Tôi chưa bao giờ vọng tưởng ôm cao.

Vậy mà cái tháng 9 chết tiệt này sẽ dồn tôi lên đỉnh như cái định mệnh.

Thật stress, tới nỗi kế hoạch du lịch tháng 8 đầy mơ mộng cũng mất đi mùi vị, tôi chẳng buồn đi nữa.

Chủ nhật, ngày 7 tháng 7, 11:17.

Căn nhà lại có thêm người mới, đồ đạc người ta mang đến thật nhiều, tôi có chút khó chịu.

Bởi có vẻ như nó ảnh hưởng tới việc phải sắp xếp lại phòng, tôi không thích. Tôi đã chọn một góc riêng mình, thì tôi không thích phải đổi đi đổi lại.

Một vài chuyện, đột nhiên khó chịu đến mức phải hút một điếu.

Giờ thì lại phải chờ gió làm bay bớt mùi thuốc trên người tôi.

Thứ hai, ngày 8 tháng 7, 02:20.

Tôi sợ hãi.

Tôi không biết có phải là mình lầm không, nhưng dường như viễn cảnh khi tôi có đủ tiền để thực hiện ước mơ, bỗng nhận ra ngọn lửa nhiệt tình tắt rụi đang dần hiện rõ mồn một.

Đây là một chuyện vô cùng tồi tệ.

Bởi vì trừ bỏ giấc mơ của tôi, tôi không biết, cũng không muốn đi con đường khác.

Mà thật mâu thuẫn, đã là ước mơ thì sẽ có khát vọng, có nhiệt tình, có kiên trì hướng tới, sao lại dập tắt thế được.

Có lẽ, nó chẳng phải là ước mơ thật sự? Mà tôi, lại giống như bao kẻ khác, sống mà không biết để làm gì ư ?

Cảm giác này thật tuyệt vọng. Thật muốn khóc.

Thứ ba, ngày 16 tháng 7, 21:33

Cũng không có gì đặc biệt trong suốt thời gian tôi bỏ ghi nhật ký. Hôm nay có một chuyện đặc biệt, thì chắc là tôi vừa bị một em gái đá sau ba mươi mấy tiếng đồng hồ, đại khái là em không địch lại ánh trăng sáng trong lòng em đi. Em vẫn si tình với một thằng nhóc cặn bã bắt cá hai tay, mà tôi thì cũng chỉ hơn người dưng được một ngày quen em.

Có vẻ ca khúc Sai thời điểm thực thích hợp cất lên lúc này, mặc dù tôi không có tình cảm gì sâu đậm, chỉ là chút hảo cảm. Có lẽ lí do bị đá mới là điều khiến tôi khó ở chăng?

22:46, ngày 25 tháng 7.

Tôi quen một người bạn mới trong giới này, chúng tôi cùng nhau chơi game.

Tôi có cảm giác đồng điệu. Tôi nói tiếng Nga, người đó nói tiếng Anh, rõ ràng là người Việt lại cứ cố phải sủa mỗi người một tiếng để nói chuyện.

Cuối cùng tôi cũng trực diện cảm giác được sức mạnh của những lời âu yếm châu Âu, thật ngọt ngào ha ha.

Tôi tự hỏi, liệu có thể đi xa hơn không?

Hoặc là, vĩnh viễn chỉ như thế?

Thứ sáu, ngày 26 tháng 7, 20:02.

Tôi không biết cảm giác này là gì, vì quá cô đơn nên thích ai đó, hay vì tự nhiên mà thích, nhưng muốn quan tâm lại sợ mình quá nhiệt tình vồn vã, muốn chào hỏi lại ngại người lạnh nhạt. Nhìn thấy người hồi âm liền vui vẻ cẩn thận trả lời.

Cảm giác tự nguyện quan tâm người khác này, thật kì lạ.

Chỉ là lần này, tôi sẽ là con cừu bị lấy đi bộ lông, hay cậu sẽ là người tự nguyện buông tha bộ lông cừu?

Thứ 7, ngày 27 tháng 7, 14:37

Biết là không có kết quả, vẫn không ngại trải nghiệm. Không biết đây là hứng thú hay lỗi giác của thích, vẫn cứ muốn tìm hiểu nhiều hơn.

Chủ nhật, ngày 28 tháng 7, 15:51

Vắt não ra nghĩ những chuyện vui vẻ xunh quanh mình để kể cho y vui. Quan tâm mà không cần lí do, thật là một dấu hiệu nguy hiểm.

Thứ ba ngày 30 tháng 7, 18:00.

Có lẽ là đơn phương thật rồi.

Đơn phương một người không cùng tính hướng, nhưng vẫn dũng cảm tiếp tục thích, không sợ kết cục sẽ là gì.

Không sợ ” Đáng tiếc không phải anh. ”

Có phải đơn phương khiến con người ta dũng cảm như thế?

Hóa ra thích không hối tiếc là cảm giác này. Thích đến khi người đó tìm được nửa còn lại, vui vẻ cùng cậu ấy làm bạn game, anh em. Vui vẻ cùng cậu ấy vượt qua những đêm tối. Nhẹ thất vọng khi bản thân không thể đi sâu vào thế giới của cậu ấy.

Đơn giản là thích thôi, nhưng không thể nói cho cậu biết.

Thứ 4, ngày 7 tháng 8, 19:44.

Thất tịch đổ mưa, đôi tình nhân trên cầu Ô Thước đã gặp được nhau rồi. Tôi ngồi trong cafe, trong lòng có chút cô đơn, nhưng vừa nhìn thấy y nhắn tin, chờ đợi dường như là xứng đáng.

Advertisements

Nhật ký lưu lạc – Chạy đua cùng thanh xuân.

Ngày 30 tháng 3, một chiều muộn với ánh nắng vàng rực rỡ. Đã 6h tối, nhưng dường như hôm nay trời chưa muốn tối. Và mùa hè cuối cùng cũng gõ cửa rồi.

Sau nhiều ngày suy nghĩ băn khoăn, cuối cùng tôi cũng quyết định đi trên con đường riêng của mình. Dù tương lai mờ mịt chưa thấy đâu, nhưng tôi vẫn rất phấn khích. Tôi tự nhủ phải thay đổi, triệt để thay đổi, mới có thể chạy theo thanh xuân được.

Thứ tư, ngày 3 tháng 4.

Hôm nay là một ngày đầy nắng và gió. Tuy vẫn còn hơi lạnh, nhưng hơi thở mùa xuân đã ngập tràn rồi, tuyết cũng không còn nữa.

Theo thường lệ, sau khi nộp đơn xin làm một tháng ở một nhà hàng, vẫn là những ngày ăn nằm chờ về nước. Tôi bỗng nhiên muốn nghe nhạc, cũng bất chợt bắt gặp một bài hát da diết. Khúc ca thực đau lòng, miêu tả những khoảnh khắc chỉ chậm vài giây thôi, liền có thể tiếc nuối cả đời.

Vì ca khúc này mà tôi thương cảm cả ngày. Cũng không phải cảm xúc tiêu cực, chỉ là thanh thản cùng đồng hành bên tai một ca khúc buồn, trang điểm cho mình thật xinh đẹp, khoác một chiếc áo xuống đường đi dạo, uống chút gì đó nóng hổi, đi thật chậm rồi ngồi bên cửa sổ cao tầng trầm ngâm cả buổi tối.

Có chút cô đơn. Nhưng tôi thực hưởng thụ loại cô đơn này.

Không liên quan đến tình yêu, không liên quan đến chuyện đời, càng không dính dáng đến bất kì ai. Cứ vậy thôi, bình lặng trôi qua.

Nếu có một ngày, có một người có thể bước vào lòng tôi, cùng tôi chia sẻ những thứ nhỏ nhất, tôi nghĩ, người đó tôi đã yêu đến không thể buông bỏ.

Rốt cuộc, có một người làm được đến mức ấy không? Tôi không tin vào tình cảm trong thế giới này, nhưng tôi biết kì tích là có thật.

Nếu nói không mong chờ, thì giả dối quá.

Thứ hai, ngày 15 tháng 4, 12h trưa.

Hôm nay là một ngày đẹp trời.

Thứ tư, ngày 17 tháng 4, 23 giờ 29 phút, New Arbat.

Chăm chỉ làm việc để cuối tháng mua được laptop, hôm nay sau khi tan ca, lấp đầy tai là những bản hit EDM của Alan và những kế hoạch, những việc muốn làm, tôi đột nhiên nhận ra, mình thật sự không biết làm gì để kiếm ra tiền trong sự cạnh tranh khốc liệt tại quê nhà, để duy trì giấc mơ, để kéo dài tồn tại. Chuyện đơn giản nhất tỉ như tiền thuê nhà mỗi tháng, cơm dầu muối củi, đến chuyện thu nhập hàng tháng sau khi về nước, trừ đi phí sinh hoạt chắc chẳng đủ để tôi nhét kẽ răng.

Trong khi giấc mơ của tôi cần tiền duy trì, chuyện tôi muốn làm cũng cần tiền. Tỉ như điều muốn làm gần đây tôi mới quyết tâm phải thực hiện: Xăm hình.

Có lẽ do nhiều khó khăn và phiền não ập lên đầu, người ta thường sẽ dễ tin vào các tín ngưỡng, những mê tín.

Tôi cũng vậy, tôi đùa với bạn rằng tôi muốn xăm cái gì đó để “đổi vận”, kì thật là để đổi mới cảm giác bản thân. Xăm một hình ý nghĩa, mang theo mình cả đời, mỗi lần nhìn đến là nhắc nhở mình ở thời khắc bút xăm hạ xuống, mình đang trải qua thời kì nào, làm những gì.

Tỉ như vậy thôi mà kinh phí dự tính đã chừng 5 củ. Cứ coi như một tháng đi làm ở VN kém nhất chừng 3 triệu 4, trừ đi phí sinh hoạt, ăn uống, đi lại, có khi còn chưa đủ 500K giữ túi cũng nên.

Công việc hiện tại của tôi ở bên này tuy làm mười hai tiếng, mỗi ngày đi làm về tắm rửa xong cũng chỉ dư dả được 2 tiếng onl chơi game. Bù lại lương một tháng đủ để mua một con laptop 20T.

Có được có mất a.

Thôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, tôi luôn là điển hình của trong cái rủi gặp cái may mà.

Thứ tư, ngày 24 tháng 4.

Cái cảm giác tưởng sắp được giải thoát rồi bị đánh cho tỉnh mộng làm con người ta tuyệt vọng đến bật khóc.

Thứ năm, ngày 25 tháng 4.

Hóa ra cuối cơn ác mộng không phải là kết thúc, mà là khởi đầu.

Khóc hết nước mắt, nhưng có lẽ đã dần chết lặng, tôi không thấy đau đớn, chỉ thấy đây là một điều hiển nhiên, tôi quen rồi.

Thứ bảy, ngày 27 tháng 4.

Hoàng hôn thật đẹp.

Trong giây phút vội vã bôn ba, tôi chợt nghĩ như vậy trong cái liếc mắt chớp nhoáng.

Đã từng xinh đẹp như vậy. Tôi cũng từng có được yên bình như thế.

Có lẽ đây là những ngày mà tôi dễ xúc động nhất. Chỉ một chút tác động cũng có thể khiến hai con mắt vốn chẳng còn thị lực 10/10 mờ mịt hơi nước.

Tôi hiểu mình phải vực dậy, gồng gánh tiếp, không thể buông tay, không được bỏ cuộc. Rồi sẽ có lúc tích đủ tiền để trở về, nhưng tựa như vô hạn ủy khuất vẫn phải gắng chống đỡ, một chút thôi cũng có thể khiến tôi bật khóc.

Oán hận trong lòng ngày một tích tụ, nhưng lại không có mục tiêu để oán hận.

Thật bất đắc dĩ đến chán nản.

Chủ nhật, ngày 28 tháng 4.

Tiết trời bảy giờ lạnh lẽo.

Đi một chuyến tàu đường dài hơn hai tiếng.

Đã thôi không còn chạy trốn.

Những hình ảnh của mẹ làm tôi không dám cao chạy xa bay một mình.

Có thể cao chạy xa bay, kì thực đều một phần nhờ cha mẹ âm thầm buông tay cho phép mà thôi, dưới bất kì tình huống nào.

Tình huống của tôi, căn bản chính là sự trói buộc trí mạng.

Tôi nghĩ, tôi phải chấp nhận một sự thật, tôi không thể chạy theo thanh xuân của mình được, ít nhất là lúc này.

Thứ bảy, ngày 4 tháng 5, hai ngày hai đêm sau chuyến bay tối mùng hai.

Một ngày vừa kích thích vừa phiền toái trải qua. Mọi người nói là do năm hạn của tôi đến. Thật đấy à?

Đầu tiên là vừa hạ cánh xuống Nội Bài, thằng bạn vốn đã hứa sẽ đón tôi lại-ngủ-quên con mẹ nó mất ! Tôi vừa tức vừa ngán, cuối cùng là gọi taxi chạy vào nội thành.

Đến nơi cũng vì một số chuyện, lại chạy một chuyến từ Hà Đông đến Gia Lâm để tá túc nhà một cô bạn quen trên mạng đã lâu.

Lúc đó mới mở thẻ ACB không được bao lâu, mày mò mãi, phát hiện ra nhân viên không đưa số tài khoản nào cho mình cả. Tôi cũng méo biết trên đời còn có số tài khoản. Có số thẻ rồi dùng số tài khoản còn dài hơn số chứng minh thư để làm quỷ gì? Tự ngược à?

Tôi kích hoạt rồi nhưng lại không biết cần 24 giờ mới có thể hoạt động, cũng chẳng thấy nhân viên nói gì, thấy hướng dẫn ghi đổi PIN code, liền chạy ra một cây ATM gần đó thử nghiệm. Cái kết là ATM nuốt luôn thẻ !

What the fucking going on?

Mất luôn 150 ngàn. Mà muốn trình lấy lại thẻ thì phải đợi 5-7 ngày, chưa kể ngày lễ còn nghỉ làm. Phí chuyển thì như thể đói ăn, trừ sống trừ chết tiền của chủ thẻ, thủ tục làm thẻ tuy nhanh nhưng nhận thẻ mất tận 1 tuần ?? Tôi biết là không nên so sánh với hệ thống ngân hàng nước ngoài, nhưng mà khi tôi mở thẻ, đcm chỉ mất 30 phút, nhân viên hướng dẫn thao tác sử dụng thẻ trên cây ATM chi tiết tận răng.

Chúa ơi, cái đất nước này làm tôi muốn điên con mẹ nó luôn.

Một ngày tại Hà Nội trôi đi như vậy đấy.

Thứ ba, ngày 14 tháng 5.

Rời khỏi Việt Nam vào 11h trưa VN và đáp xuống Sheremetyevo vào 4 rưỡi chiều theo giờ địa phương.

Không người đón đưa, và tôi cũng suýt phải tự ra sân bay vào tám tiếng trước.

Trải nghiệm lần đầu tiên.

Tự thuê xe, tự lo liệu.

Và tôi cũng vấp cú ngã đầu tiên đầy xương máu trong việc đi lại tự thân.

Gặp phải cò taxi. Giá chém gấp hai so trung bình, hét giá lên trời, ngồi lên rồi tôi mới đau đớn nhận ra mình đã làm việc này thật ngu loz.

Thôi cũng đành chấp nhận, và tự nhủ đây sẽ là lần duy nhất bị ngã trong chuyện đi lại.

Sau đó tôi phải chuẩn bị tinh thần cho việc bị mẹ mắng bởi bà là người trả tiền taxi. Và rồi bà giận cá chém thớt lên ngoại hình mới của tôi với hai từ du côn.

À thì dạo này tôi cắt tóc ngắn, bất ngờ là nó hợp với mặt tôi, nhìn thư sinh, đẹp “trai” và cá tính, theo cách bạn bè nhận xét.

Nhưng với người lớn tuổi như ông bà phụ huynh, nó lại mang hiệu ứng tiêu cực tỉ như: Nữ không ra nữ nam không ra nam (?), bất bình thường (?), mất nữ tính, giống pê đê (?), ra đường xin việc ai thèm nhận (Hey, tôi chỉ là cắt ngắn và tỉa phần gáy, đâu có undercut ! )

Tôi đã phải đấu tranh gay gắt mỗi khi ông già trỏ vào đầu tóc tôi và phê phán kèm những so sánh khập khiễng khó hiểu. Tất nhiên là tôi ngứa mồm thôi, tôi sẽ không để mình khó chịu.

Quay lại chuyện của mẹ, à thì đấy, mẹ xót tiền, sau đó “giận cá chém thớt” lên bộ đồ áo phông màu ombre freesize và quần sooc lửng gối tôi đang mặc. Kêu là du côn, thật khó hiểu.

Nó chỉ là hơi nam tính mà thôi.

Và vì mới mắc lỗi, nên tôi sẽ không ho he gì đâu… thật đấy.

Thứ tư, ngày 15 tháng 5, 17:16.

Nếu như có thể, tôi ước gì mình chưa từng đặt chân lên đất nước này.

Ước gì nếu một sáng nào mở mắt ra, tôi đã trở lại thời điểm ấy, tôi sẽ sống chết không đi. Tôi thà là ở lại quê nhà.

Đau quá.

Thật đau đớn.

Tuổi hai mươi quá tàn khốc. Và tôi ước gì tôi có thể dũng cảm hơn nữa. Ước gì tôi không bị dạy dỗ để trở nên hiền lành ngoan ngoãn.

Điều mà tôi cố chống lại mọi thứ, chỉ là sự gan lì mà thôi. Tôi biết muốn có một cú nhảy ngoặt trong đời, tôi phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, quan trọng là tiền tài.

Nhưng tôi đau quá, và chẳng ai cứu được tôi.

Thứ năm, ngày 16 tháng 5.

Bị đuổi ra khỏi chỗ ở, với những lí do thật hoang đường. Bị thôi việc và quản lí đéo có lí do. Thậm chí còn không báo trước vài ngày, vô nhân tính đến vậy đấy.

Thật là trải nghiệm hiếm có, quay đi quay lại tôi cũng không tìm được bất kì sự trợ giúp nào, bởi tôi không có nổi một người bạn.

Nếu tôi trở thành một truyền kỳ sau này, ha ha, thì chắc cái giai đoạn khó khăn này là những nét màu tôn thêm đấy.

Thật cmn mệt mỏi.

14:42.

Tôi tìm được chỗ trú tạm rồi.

Không gian gọn gàng sạch sẽ, tấm chăn ấm nhuộm mùi nắng vàng, tinh thần không phải căng thẳng nữa, cuối cùng tôi cũng thiếp đi một giấc thật sâu.

Thứ 2, ngày 10 tháng 6.

Hình như rất lâu rồi tôi chưa viết nhật ký.

Điều đó chứng tỉ tôi đã bắt đầu có một chuỗi yên bình ngắn ấy nhỉ?

Thứ ba, ngày 18 tháng 6, 22:27.

Một ngày lại trôi qua, rất yên bình. Nó làm tôi thấy có chút không thật.

Tử vi nói, tháng 8 tôi sẽ có thể gặp tai nạn, tháng 9 gặp rắc phiền lòng.

Tai nạn và rắc rối tôi không sợ, chỉ sợ lòng người khó đoán thôi.

Nhật ký lưu lạc ở Moscow – Thanh xuân đang đánh mất.

Chủ nhật ngày 17 tháng 2 năm 2019, cuối đông nắng vàng, Moscow:

Sau ca làm đêm mệt mỏi tại cafe, tôi đến địa điểm trọ mới cho sau này, ở Проспект Мира. Không wifi, không lò vì sóng, giường tầng như kí túc, mùi người bí bức, sóng đt yếu kém như thể ở nơi cao nguyên mấy ngàn mét so với mực nước biển.

Cảm giác cuộc sống của mình càng ngày càng tệ đi – tương lai, hiện tại: Chỉ có tệ hơn, không có tệ nhất.

Tự an ủi mình đây là một chuyến quân ngũ muộn. Nhanh thì vài tháng, chậm thì vài năm.

Mình chỉ mới 21 tuổi. Cuộc sống bấp bênh khó chịu thế này đã bắt đầu từ lúc 14 rồi.

Sẽ ổn thôi.

Buổi chiều cùng ngày.

Làm ca đêm thì bao luôn suất ăn nhân viên. Bởi vì đói, có lẽ bởi vì lượng cơm lớn, nên tôi thường lấy hai cái bánh bao nhân thịt về nhà ăn. Nhưng hôm nay ra về đụng phải đội ca sáng đến, tôi quên chưa lấy đồ ăn, ngại bên trong lắm người nên tôi nhờ đồng nghiệp ca đêm vào lấy hộ. Liền biết đám người đó than ca kêu la ăn những hai suất, bình thường một suất một cái thôi.

Tôi mang túi bánh về, hấp lại bằng cái nồi cơm cũ kĩ vương cáu bẩn của ai đó chung nhà. Hấp nóng rồi mới bỏ ra ăn. Ngồi một góc nhấm nuốt từng miếng, ăn đến nửa cái thấy lạ lạ, liếc mắt mới ngỡ ra, là được cho bánh bao chay.

Khinh người như vậy? Cái đám rác rưởi mấy người vênh mặt hất hàm với ai? Còn chẳng phải đều là kẻ làm công cho chủ?

Một ngày, nhất định có ngày, tôi giẫm lên đầu mấy người mà đi.

Thứ rác rưởi.

Thứ ba, ngày 19 tháng 2:

Thời tiết vẫn lạnh như thế, – 4 độ.

Nhưng khiến người ta còn lạnh lẽo hơn cả tiết trời là lòng người, là sự đời.

Ở thời khắc này, khoảng thời gian công việc sự nghiệp khó khăn như muốn ép người ta phát điên, đến nỗi muốn tự sát kết thúc cuộc sống mệt mỏi này.

Nhiều người luôn động viên hãy cố lên, đây là thời gian rèn giũa, rồi sẽ qua thôi. Nhưng cái câu thần chú ấy trong một đời người dùng không biết bao nhiêu lần, rồi cũng sẽ bị “nhờn” chứ.

Hôm nay lại nghe thấy câu này, tôi biết bạn tôi có ý tốt, muốn tôi lạc quan. Nhưng sự bất lực mệt mỏi xâm chiếm đầu óc, khiến tôi vừa muốn khóc gào, lại ngớ ngẩn giận cá chém thớt lên bạn. Oán bạn mình không hiểu nổi tình trạng tệ hại của mình, oán sao mình lại cứ bị giẫm xuống vùng bùn, vì sao nhiều năm rồi tự ti chỉ lặng lẽ ngước nhìn bè bạn ở quê nhà giương cánh bay cao.

Con người tôi tầm thường thế đấy.

Tự tôn nên tôi bắt mình phải kìm nước mắt, bất kể thế nào cũng không muốn khóc cho ông trời xem. Mệt mỏi như thế, nhưng lại cứ gắng quật cường giữ cái suy nghĩ hài hước lại đáng thương ấy.

Thật ra tôi biết, có thất bại hay không, có kiếm được nhiều tiền, ổn định tương lai bản thân sau cuộc ly hôn đổ vỡ vì tiền và tình của bố mẹ tôi hay không, vốn đều nằm dưới áp lực ấy.

Tôi e ngại khi tôi thất bại, bố sẽ nhìn tôi với ánh mắt ” Tao biết ngay mà, mẹ mày cũng chỉ đến thế thôi. Mày cũng kém như thế thôi. ”

Sự áp lực ấy nén gọn vào một góc trái tim, vô hình vô sắc, chỉ chực chờ ở thời điểm tồi tệ nhất mà nhào ra, bủa vây lấy tôi, dìm tôi xuống đáy bể tiêu cực do tôi nghĩ ra.

” Ngày mai phải làm gì? Sẽ sống ra sao? Tiếp tục công việc tiêu hao sức khỏe thế này ư? Mỗi ngày ăn uống không điều độ, ngủ không đủ giấc, không bạn bè, không tình yêu, chỉ với bốn bức tường và ước mơ ngày một xa vời. “

Tôi biết mình phải không ngừng tiến tới, liên tục bơi trong cái biển rộng này, nhưng một mặt không ngừng được suy nghĩ ” Mệt quá, không bơi nữa, chìm xuống đi. “

Viết tới đây rồi, cảm xúc rối bời trong lòng cũng dịu bớt, gạn lại những xót xa khó nói thành lời. Tôi lại nghĩ, so với tôi, mẹ còn khó khăn hơn, làm một đầu thuyền tiêu chuẩn, những gì mẹ gặp còn mệt mỏi hơn gấp trăm lần.

Hai mươi mốt tuổi, sống sao mà khó thế.

Thứ tư, ngày 20 tháng 2, buổi tối.

Nằm ác mộng thì thôi, tệ nhất là ác mộng kéo dài đằng đẵng không dứt.

Ba năm, bốn năm, tôi không biết mình có trụ nổi không nữa. Tôi tự hỏi sao tôi phải gắng thế này? Vì gắng xây được cái nhà, vì tiền lương mỗi tháng đủ dư ra để tiết kiệm chứ không như ở nhà lương dăm ba triệu chỉ đủ ăn không đủ dư?

Nếu là vì lí do này, thì cả người tôi cạn kiệt sức lực rồi.

Ước mơ một công việc nhỏ, một căn hộ một người, nuôi một chú chó và sự nghiệp vẽ vời sống qua ngày khó đến vậy ư?

Thứ năm, ngày 21 tháng 2.

3h sáng, trời đổ cơn tuyết nhỏ.

10h sáng, trời quang mây tạnh.

Trong lòng tôi cũng đã trời quang mây tạnh rồi.

Trực ca đêm, trong lúc làm một ly cafe chống buồn ngủ, tôi chợt nhớ đến bộ phim Trung Quốc “Our Shining Day” – nói về những thiếu niên trẻ tuổi khát vọng tuyên truyền âm nhạc dân tộc, trong thời điểm đa phần mọi người chỉ thiên về âm nhạc – nhạc cụ Tây phương.

Thanh xuân, nhiệt huyết, đam mê, nỗ lực – chính là tất cả mà bộ phim mang lại cho tôi. Âm nhạc dân tộc khó được tiếp thu như vậy, bị quên lãng lâu như vậy, đến bây giờ một lần nữa lấy tư thế tuyệt thắng xông lên, lần nữa trở thành một lĩnh vực không ai không biết, phối âm đến dễ nghe dễ cảm. Khó như vậy còn thành công, chuyện của tôi có là gì đâu?

Chẳng phải là “quân ngũ” vất vả thêm vài năm thôi sao, trẻ tuổi có sức khỏe sợ gì. Đến lúc đó cũng chỉ mới hai mươi tư, hai mươi lăm mà thôi. Chưa bao giờ là muộn, tôi biết điều đó, tôi chỉ luôn tự ti sợ hãi, giống như Anh Tử trong bộ phim ấy.

Thanh xuân chính là dũng cảm tiến lên, không cần biết kết quả là như thế nào.

Trần Kinh trong OSD đã từng nói: ” Dựa vào chúng ta có thể tạo ra một kỷ nguyên mới ư? Biết rõ sẽ thất bại mà vẫn cố gắng tiếp tục, thật bi tráng quá mà ! ”

Kết cục. Đây chính là nan đề của rất nhiều người. Ba mươi còn lông bông, công việc không ổn định, người người nhìn tới nhìn lui. Tiền kiếm ra chỉ đủ ăn không đủ dư.

Thế nhưng mà, ba mươi thì làm sao? Ba mươi thì sẽ bệnh nan y chết à? Ba mươi sẽ không ai nhận việc vất vưởng đầu đường xó chợ ư?

Cùng lắm, thì là vẫn chưa có nhà có xe, một mình đơn độc gồng gánh miếng cơm, làm việc vất vả một chút, đối diện với góc phòng nhỏ chật chội nóng bức.

Chỉ vì tương lai thảm thương ấy mà cứ thế bỏ qua đoạn thanh xuân này, bỏ qua giấc mộng này, bỏ qua tất cả ấp ủ này. Bạn cam tâm sao?

Tôi – không – cam – tâm.

Không có thiên phú thì thế nào? Thiên phú không quyết định, nỗ lực mới là phán quyết cuối cùng cho mỗi người. Cho dù bởi không có thiên phú mà không đi lên được đỉnh cao sự nghiệp, thì sự khổ luyện cùng kinh nghiệm xương máu chẳng lẽ không đủ đẻ ra tiền nuôi dạ dày mình sao?

Chúng ta chính là không dám liều. Tôi chính là một kẻ đánh mất dũng cảm, đánh mất thời niên thiếu, đánh mất cái gì vốn dĩ nên được có.

Tôi không muốn như thế.

Tôi thích mặc đồ 2D, thích âm nhạc cổ phong nhã nhặn, thích súng thích kiếm thích vẽ vời, đó là tình yêu của tôi, xin được tôn trọng.

Cuộc sống mà bố mẹ mong muốn hướng đến, có thể nó là tốt nhất, nhưng chưa chắc thích hợp nhất.

Lần đầu tiên tôi đi làm, bị lỗi sai rất nhiều, bị trách mắng đến bỏ giữa giờ làm chạy vào wc khóc nức nở. Vừa nghẹn ngào vừa khóc kể với một người bạn quen chẳng bao lâu (Cám ơn Cua lần đó đã giúp em !)

Mẹ còn trêu chọc mỉa mai, ” Đi làm mấy hôm bị đời vả cho, đành phải nghỉ một bữa để chữa lành trái tim thủy tinh.”

Sau này thế nào? Liên tục nỗ lực tìm ra vấn đề, sửa chữa mấu chốt. Trái tim tuy bị sự tàn nhẫn khắc nghiệt của lòng người cứa từ vết này sang vết khác, nhưng có sao đâu, tôi học được cách yếu ớt đến dũng cảm đối mặt. Cho dù sự dũng cảm này chỉ như đốm lửa.

Nhật ký này là về thanh xuân đang đánh mất của tôi. Nhưng hiện tại, tôi muốn giữ lại nó, cho dù tôi ở tuổi ba mươi, cũng không cảm thấy mất đi thanh xuân.

“Thanh xuân vĩnh cửu” là trái tim nhiệt huyết còn dũng cảm đập lên vì mộng tưởng.

Sự can đảm ấy, xin hãy chia cho tôi nhiều hơn một chút.

Thứ ba, ngày 26 tháng 2.

Mùa xuân đang đến, mưa phùn liên tục, phố xá lầy lội bùn, tuyết và vũng nước đọng.

Gần một tuần trôi qua, kể từ ngày “nhiệt huyết” ấy qua đi. Tôi cuối cùng cũng tìm thấy lối ra cho mình. Tôi đang tích cóp từng chút dũng khí hóa thành đôi cánh, chờ đợi cơn gió đông đến, mang tôi bay cao.

Hoặc là thịt nát xương tan.

Tôi là một kẻ nhu nhược, vậy nên dũng khí để bước đi của tôi so với những người khác khó khăn nhiều lắm, mỗi một bước tiến lên cảm thấy thật thành tựu. Nhưng mà không thể từ bỏ, bởi vì từ bỏ rồi, quay đầu lại chính là bóng đêm u ám.

Là một tương lai khác. Sự mờ mịt trên khuôn mặt, tồn tại chỉ để tồn tại, làm việc chỉ để tồn tại, “thuận đường tiện tay” ghép đôi với một người nào đấy, kết thành gia đình, sinh con, đi làm, sống lặng lẽ như bao người đã có gia đình khác?

Tất nhiên không phải ai cũng kết hôn theo kiểu ấy. Có người kết hôn vì yêu, nhưng cũng có người vì đến tuổi, vì muốn có con cái, vì gia đình thúc giục, vì thỏa thuận riêng tư..

Nhưng trong mắt tôi, tất cả đều là những tương lai tôi không muốn trở thành.

Tương lai tôi muốn là như thế nào?

Là mỗi ngày thức dậy trên chiếc giường êm ái, khung cửa sổ lớn đón nắng, rèm trắng và mùi hương xà phòng chăn gối êm dịu. Là giẫm đôi chân trần trên sàn gỗ mượt bóng, tay cầm tách cà phê ấm áp. Chiếc sofa sẫm màu và chú chó ngốc nghếch đang nhìn tôi…

Tôi thừa nhận mình là người chủ nghĩa lãng mạn và lí tưởng. Chuyện này không xấu, nhưng tôi cũng biết rõ mình đang trải qua một thực tại khốc liệt đến thế nào.

Mộng tưởng của tôi sau nhiều lần hoài nghi, hoang mang, mêt mỏi vẫn tồn tại, minh chứng cho tôi còn “sống”.

Tôi bỏ học khi đang năm hai, tôi quyết tâm đi làm, với cái suy nghĩ ngốc nghếch sẽ nhanh kiếm đủ tiền xây nhà thôi. Và cuộc đời cười vào mặt tôi. Xứ lạ đất người không dành cho những kẻ thiếu ranh ma và thực lực. Hoặc là co học lực vượt trội, hoặc là đầu óc kinh tế hàng “khủng”. Sau hơn 1 năm rưỡi vật lộn, tôi cuối cùng phải thừa nhận mình không thích hợp tồn tại ở môi trường này.

Có người nói rồi sẽ thích nghi hết, nhưng vấn đề là thâm tâm tôi không cam nguyện.

Không hợp chính là không hợp. Một con cừu trắng mà đòi tranh đua với đàn sói xám ư?

Hoang đường.

Tháng ngày mệt mỏi áp lực trôi đi, lịch trên tường 24 giờ lại đổi mới, bỗng một ngày tôi nhớ đến cái ý định mình đã bỏ xó từ lâu bởi kinh phí không cho phép.

Đăng ký vào học viện vẽ tại quê nhà.

Tôi lọ mọ tính toán, đổi đổi ngoại tệ, so sánh tỉ giá, cuối cùng cùng tổng ra được số tiền mà tôi cần phải có để chi trả cho toàn bộ 3 năm chuyên ngành ấy.

Gần 8000$.

Một kẻ đi làm không ngày nghỉ, mệt tái mặt mỗi tháng lương gần 1000$ như tôi thì 8000 thật là một con số lớn. Tôi sẽ phải làm việc liên tục chừng 1 năm rưỡi – 2 năm.

Nhưng rồi những chữ ” NGỜ” trong dòng đời lao ra, xẹt qua con đường tôi đi như sao băng. Nếu tôi đi làm ở cty này với mức lương hơn 1000$, tôi phải kí hợp đồng ba năm.

Bây giờ tôi đã qua một nửa tuổi 21 rồi. Ba năm sau là 24. Cứ coi như thành công đăng kí học viện, thì đến 27 mới tốt nghiệp. Ừm, 27 tuổi lần đầu đi xin việc phỏng vấn tại quê nhà?

Ha ha ha…

Tôi biết nhiều bạn sẽ nói không muộn đâu, chưa bao giờ là muộn. Ừ thì trên lí thuyết nó là vậy…

Nếu tôi không đi làm ở đó, tôi sẽ không thể tự mình kiếm đủ toàn bộ học phí với thời gian ngắn nhất.

Tôi không sợ chê cười, chỉ sợ thời thế không đợi tôi. Đợi đến 27, đến khi tấm thân mệt nhoài rồi, tôi còn chạy theo mộng tưởng của mình được nữa ư?

Tôi không biết phải làm sao nữa.

Cuộc đời lại tiếp tục đưa cho tôi một câu hỏi hãm lìn như vậy đấy.

Thứ năm, ngày 28 tháng 2.

Thời tiết se lạnh, tiểu tuyết.

Dạo gần đây công việc suôn sẻ, sự mệt mỏi đã hóa thành chết lặng.

Mấy ngày qua không ngừng nghĩ về tương lai của mình. Nghĩ mãi cuối cùng cũng thông suốt.

Bản thân không có hậu thuẫn, không kinh tế chống lưng, tự mình vươn lên nên muộn một chút cũng là dễ hiểu.

Theo dự tính ba năm sau sẽ kiếm đủ học phí lẫn dư ra một khoản kha khá. 24 đi học, 27 tốt nghiệp, gần 30 mới bắt đầu sự nghiệp.

Nghe tuy hơi lâu, lãng phí thanh xuân giống như ném tiền qua cửa sổ, nhưng thà là muộn còn hơn chưa từng bắt đầu.

Cuộc sống của chính mình, phải tự mình nắm lấy.

Lần này, cho dù là nước mắt của mẹ, hay cái nỗi lo nhà cửa không có, cũng không thể vì nó mà tự hủy đi giấc mộng của mình được.

Muốn sống thâth vui vẻ, vậy nhất định phải có mộng tưởng và nỗ lực. Nếu chỉ là muốn tồn tại cho đến hết tuổi thọ, thì làm cái gì, ra sao mà chẳng được.

Chủ nhật, ngày 3 tháng 3.

Thời tiết vẫn không khá hơn, lạnh lẽo vô cùng. Cũng làm người ta chán chường mệt mỏi như lúc này.

Lại một ngày làm việc mệt nhoài trôi qua, tôi trên đường trở về nhà vào lúc gần giữa trưa.

Ga điện ngầm người qua lại liên tục, chuông đt réo một hồi, tôi liền có nhiệm vụ mới, về chỗ trọ cũ lấy ít đồ cho mẹ. Cũng là nơi bác tôi thuê phòng.

Liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, tôi chỉ còn 4 tiếng dư để ngủ cho đến khi đi làm tiếp.

Trằn trọc.

Khó ngủ.

Cuối cùng ở thời điểm đồng hồ chỉ vào 6 rưỡi, tôi cũng chìm được vào giấc ngủ.

9 giờ kém, tôi bị đánh thức bởi tiếng giục giã.

Hàng xóm share phòng của bác trở về liếc xéo tôi, nói tôi mau lượn đi, đừng có mặt dày ngủ nhờ, mau mang hết đồ đi.

Tôi xách balo rời khỏi chỗ đó, đứng mệt mỏi trên ga điện ngầm.

Mệt chết mất, còn chưa có lương. Ngay cả tiền để mua điếu thuốc hút cho bớt nghẹn khuất cũng không có.

Nghẹn khuất đến thế là cùng.

23 giờ 44 cùng ngày.

Trọ mới đóng cửa, nghe mẹ trách móc, có lẽ đêm nay sẽ ngủ ngoài hành lang.

Không được khóc, khóc chính là thua. Không có ai thương xót, đừng lãng phí chúng.

Thứ 4, ngày 13 tháng 3.

Trời trong.

Mấy ngày trước, trời vừa đổ một cơn tuyết lớn. Gió tuyết mịt mù, đánh đau mặt người.

Uống một ngụm cacao còn chưa kịp nguội khiến lưỡi và cổ họng đau rát. Tôi ngồi trên ga tàu điện ngầm, mục đích là để về nhà, vậy mà cứ lần này đến lần khác cố ý làm lỡ tàu, mặc nhiên nhìn những chuyến tàu chạy đến rồi chạy đi.

Tôi đang thấy xấu hổ và mất mặt.

Những gì tôi viết ra thật quá yếu ớt và hèn nhát, nếu để người quen nhìn thấy, không chừng họ lại nói: Chỉ có kẻ yếu mới trông chờ hy vọng và làm việc ngớ ngẩn.

Tôi thừa nhận mà, tôi hèn nhát và yếu ớt. Đâu cần nhìn tôi rồi lắc đầu thở dài bất lực? Mọi chuyện, rồi đều sẽ ổn định thôi. Các cậu cứ tỏ vẻ như thế, tôi thật chẳng muốn tới gần. Tôi biết, tôi đang giận lẫy, tự ti và thấy mất mặt.

Nhưng cảm xúc này sẽ qua thôi, tôi không nên cố gắng chú ý đến nó, sẽ chỉ tồi tệ hơn.

Ai cũng có những cách đi khác nhau.

Ngày 18 tháng 3, nắng đẹp.

Tôi đang phải đứng trước lựa chọn, tiếp tục hay đi trên con đường riêng. Thật nhiều thứ lo sợ đổ vào đầu tôi, mà tôi lại chẳng thể tìm thấy một ai đó, có thể hiểu được nỗi lo sợ của tôi lúc này.

Thật mệt mỏi.

Tám giờ hai mươi phút tối.

Tôi stress muốn điên rồi, phân tích rồi mà nghĩ không thông.

(Cre: An Hoàng)

[Tái Lạc Phàm Trần] Chương 1

Chương 1: Nhân sinh mạt đồ

 

1558564_1022680531134477_3562277788511173377_n

 

Thái Khang năm thứ hai mươi sáu.

Nhà tù tối tăm lạnh lẽo, vách tường ẩm ướt mọc đầy rêu phong trơn trượt, trong không khí hỗn tạp một mùi hôi thối khó chịu khiến người lần đầu bước vào nơi này nhịn không được che mũi. Thế nhưng đối với Dạ Cảnh Huyền mà nói, hắn dường như đã quá quen thuộc loại mùi kia, dẫu sao hắn cũng không trông hay nghe thấy gì nữa tại nơi tách biệt này.

Đây là thiên lao, nơi giam giữ nghiêm mật nhất Dạ Thần. Người có thể đi vào nơi này, không phải đại quan quý nhân thì cũng là hoàng thân quốc thích, hơn nữa còn phạm vào đại tội đáng chết. Dạ Cảnh Huyền dựa vào vách tường trơn ướt, từng trận lạnh lẽo xâm nhập cốt tủy khiến hắn rùng mình một cái, quay đầu nhìn người đang nằm trên giường đá. Người nọ vừa mới đi vào giấc ngủ, bởi vì tinh thần không yên ổn nên hai hàng lông mày nhíu chặt, vài tia sáng mờ mịt xuyên qua ô cửa sổ lớn cỡ bàn tay duy nhất trong gian ngục này vừa vặn chiếu lên thân mình y. Có lẽ chút ánh sáng ít ỏi này có thể khiến y giảm bớt phần nào lạnh lẽo.

Dạ Cảnh Huyền chưa từng nghĩ tới mình sẽ có ngày rơi vào tình cảnh này. Hắn cả đời an phận làm một hoàng tử, sau khi lập quân công được phong làm Dịch Vương. Cho dù làm vương gia, hắn cũng không dám có một phần buông thả lơ là, cẩn thận cần cù, tận tụy vì phụ hoàng làm hết phận sự. Tận trung như thế, kết quả vẫn cứ làm lọt vào nghi kỵ, bị vu hãm thân vào lao ngục, không biết chờ đợi ngày mai sẽ là vận mệnh gì.

Người ở trên giường khó chịu trở mình, ánh sáng hắt lên mắt, mi mắt y nhẹ giật, sau đó chậm rãi mở ra.

Dạ Cảnh Huyền từ trên mặt đất đứng dậy đến bên cạnh y, ” Ý Nhi, ngươi tỉnh? ”

Cảnh tượng trước mắt Như Ý càng ngày càng rõ ràng, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Dạ Cảnh Huyền, y gắng mỉm cười, gật đầu ngồi dậy.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Như Ý, để người nọ dựa vào ngực mình, thiên lao nơi nơi ẩm ướt, chỉ có một manh chiếu rách trên chiếc giường đá này, dù thế cũng không cách nào xua đi rét lạnh thấu xương.

Dạ Cảnh Huyền ôm y vào lòng, nắm lấy hai bàn tay lạnh lẽo của đối phương, ” Có khá hơn chút không? ” Hắn hỏi.

Như Ý ngẩng mặt, đôi mắt sáng ngời lộ ra chút ý vị vui vẻ, quan sát sự bảo hộ vụng về của hắn, trong lòng bỗng đau xót, y cúi đầu nhẹ giọng nói, ” …… Khá hơn nhiều.”

Dạ Cảnh Huyền nhìn song sắt phía trên, vạn phần áy náy nói, ” Ý Nhi, là ta liên lụy ngươi.”

Như Ý tránh khỏi cái ôm của Dạ Cảnh Huyền, ngồi đối mặt với hắn vội vàng nói, ” Vương gia đừng nói thế, Như Ý nguyện theo ngươi, chút khổ này Như Ý còn chịu được.” Y nói xong, lại cầm tay Dạ Cảnh Huyền.

” Huống hồ Vương gia tâm tư trong sạch, phụ hoàng nhất định sẽ nhìn rõ sự việc, thả ngài ra ngoài.”

Khóe môi Dạ Cảnh Huyền lộ ra tia cười khổ, bàn tay che đi ánh sáng trên mặt. Ánh mặt trời dừng trên lòng bàn tay hắn, vậy mới phát hiện tay của vị từng là Vương gia này trở nên trắng bệch, mà trên khuôn mặt ngũ quan tinh xảo của Như Ý cũng không khá hơn.

Dạ Cảnh Huyền lại ôm y vào lòng, ” Lần này tiến vào thiên lao, chỉ sợ… Dữ nhiều lành ít. ”

” Vương gia, đừng nghĩ những chuyện không hay, ngài ngẫm đến ngày sau được thả ra ngoài, vậy nó nhất định sẽ thành sự thật. ” Y an ủi.

Dạ Cảnh Huyền không đành lòng để y thấy mình suy sút thương cảm, vuốt ve khuôn mặt người nọ, mới cười một tiếng nói, ” Đúng vậy, chờ sau khi ra ngoài, chúng ta liền rời xa Thiệu Kinh, tìm một nơi ít người qua lại, một lần nữa bắt đầu sống thật tốt.”

Trong mắt người nọ tràn đầy khát khao, ” Ừm, chúng ta có thể mua một viện tử lớn, trong viện trồng thật nhiều nho, khi mùa hè tới, ta cùng người hóng mát dưới giàn nho, nghe người kể chuyện xưa.” Như Ý nói một hồi, bất giác nở nụ cười.

” Chúng ta không quyền không tiền, nhưng có ruộng đất vườn rau, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, giống như những đôi phu thê bình thường khác, không tranh thế sự, không cần phải nhọc lòng vì những chuyện rắc rối kia nữa.”

Y nói, Dạ Cảnh Huyền nghe, hắn nhịn không được cũng tràn ngập hi vọng hướng tới giấc mộng ấy. Nhưng hắn càng hiểu rõ tình cảnh bản thân, mình công cao chấn chủ, ngay cả Hoàng thượng cũng nghi kỵ, giờ đây bị người khác tìm cơ hội đẩy vào thiên lao, sao có thể dễ dàng buông tha hắn. Dạ Cảnh Huyền nhìn người nằm trong ngực mình, lòng tê dại đau xót, ” Ý Nhi, ta cô phụ ngươi một đời, ngươi liệu có nguyện… Kiếp sau để ta đến bên ngươi, lại dùng tiếp một đời để bồi thường?”

Như Ý ngơ ngẩn, y ngồi thẳng lưng nhìn hắn. Đôi mắt y sáng ngời, phản chiếu thân ảnh Dạ Cảnh Huyền, tuy không còn tiêu sái anh tuấn bằng xưa, nhưng đôi mắt của hắn, vẫn như cũ lộ ra kiên định trầm ổn.

Như Ý nét cười thê lương, ” Vương gia còn muốn kiếp sau lại lấy ta? ”

Dạ Cảnh Huyền cứng người, đúng vậy, bồi thường thế nào đây? Một đời này, hắn vẫn luôn hiểu lầm người nọ, thẳng đến tận khi bị tống vào thiên lao, cũng chỉ có mình y theo chân hắn. Như Ý yêu đến thâm trầm khắc cốt như thế, mình lại ngoan tâm giẫm đạp lên một mảnh chân thành của y. Đến lúc mất đi tất cả, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, bản thân đã không còn bất cứ cái gì có thể cho y, chỉ có thể dùng một lời hứa hẹn hư vô mờ mịt.

” Người có bằng lòng hay không… Gà cho ta? ” Dạ Cảnh Huyền thử dò hỏi.

Như Ý ngẫm nghĩ, đáp: ” Nếu kiếp sau, Vương gia không làm Vương gia, Như Ý nguyện gả, nếu người vẫn là Vương gia, vậy ta không muốn. ”

” Cái vương vị này… Chung quy cũng là trói buộc liên lụy.” Dạ Cảnh Huyền cũng không có bởi câu trả lời của đối phương mà nổi giận, ngược lại hắn sâu sắc ý thức được sinh ở hoàng gia chỉ có thể thân bất do kỷ. Mình chưa từng có ý tranh giành ngai vị, nhưng người khác không nghĩ như vậy, phụ tử huynh đệ, toàn bộ coi hắn là kẻ địch mà phòng bị. Sau khi mẫu phi qua đời, chút thân tình vốn có nơi đây hắn không còn cảm nhận được nữa, nhiều năm qua đi, cho tới khi Như Ý xuất hiện.

Như Ý thấy tâm tình Dạ Cảnh Huyền hạ thấp, cũng không muốn cùng hắn trò chuyện những vấn đề không hay ho này, một tay y đặt lên bụng mình xoa nhẹ, hướng Dạ Cảnh Huyền nói, ” Vương gia, có chuyện ta vẫn luôn không nói cho người hay…”

Như Ý lời còn chưa hết, bên ngoài truyền đến âm thanh mở khóa. Thiên lao nơi nơi giam giữ trọng phạm triều đình, cửa lao vô cùng rắn chắc lại nhiều, muốn tới nơi hắn ngồi phải mở vài cánh cửa khóa.

Tiếng bước chân dần dần tới gần, Như Ý dừng lại đề tài ban nãy, cùng Dạ Cảnh Huyền nhìn ra ngoài, chỉ thấy một người mặc cẩm y tay cầm đèn dầu, đứng ngoài nhà lao giam giữ Dạ Cảnh Huyền.

Người nọ rút tấm khăn tay che lên mũi, ghét bỏ nói, ” Loại địa phương này hoàng đệ cũng ở được? ” Trên mặt đối phương tràn ngập đắc ý, vô cùng thích ý nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Dạ Cảnh Huyền.

” Dạ Hạo Nguyên ! ” Từ trong kẽ răng Dã Cảnh Huyền khẽ phun ra ba chữ này.

” Ha hả, chẳng qua là đổi chỗ ở mà thôi, sao trông hoàng đệ dường như ngay cả hoàng huynh mình cũng nhận không ra? ” Dạ Hạo Nguyên trêu đùa, giọng điệu tràn ngập châm chọc.

” Ngươi tới làm gì?” Dạ Cảnh Huyền ân ẩn có dự cảm không tốt.

Dạ Hạo Nguyên cười nói, ” Không có việc gì thì không thể tới thăm đệ sao? ”

Dạ Cảnh Huyền hừ lạnh, ” Không cần lòng tốt rẻ tiền của ngươi ! Bức thư lưu trong phủ của ta, là ngươi giả tạo đúng không? Ta cùng ngươi tuy không phải huynh đệ đồng mẫu, nhưng cũng là huynh đệ, ngươi vì cớ gì hãm hại ta ! ” Dạ Cảnh Huyền lạnh lùng nói, bản thân mình chưa từng có tâm tư leo lên đế vị, hắn vẫn luôn cho rằng phụ hoàng nhìn trúng hoàng tử nào là ý tứ của ngài, người khác không thể can thiệp, vậy nên hắn vẫn luôn nỗ lực vì Người, chỉ để phụ hoàng thật sự coi mình là phụ tá đắc lực, chỉ không ngờ được…

Dạ Hạo Nguyên cười, nhìn Dạ Cảnh Huyền tựa như nhìn một kẻ xa lạ, ” Ngươi hỏi ta vì cái gì? A, thật là buồn cười, không bằng ngươi tự hỏi chính mình, trong lòng ngươi muốn cái gì tự ngươi biết. ”

” Ta chỉ muốn trợ giúp phụ hoàng……” Dạ Cảnh Huyền chưa nói xong, đã bị Dạ Hạo Nguyên ngắt lời.

” Được rồi, những tâm tư đó của ngươi ta đương nhiên biết, người gắng sức bò lên trên, còn không phải vì muốn được phụ hoàng liếc mắt đến vài lần sao. Để cho hắn nhìn ra đứa con trai này của mình không chỉ có thể giúp mình giữ thiên hạ còn có thể trị giang sơn, nơi nào cũng có hiện diện của ngươi, không có ngươi thì việc không thành, ha hả, thế nhưng chắc hoàng đệ không rõ, phụ hoàng ghét nhất là loại người như vậy. ”

” Không, không phải…….” Dạ Cảnh Huyền phủ nhận.

Dạ Hạo Nguyên không ngừng lại, ” Phụ hoàng chán ghét đứa con như ngươi phấn đấu liên tục lập công quân, điều này chứng minh ngươi thực để ý đế vị, thứ ngươi muốn chính là cái giang sơn này ! ”

Dạ Cảnh Huyền bật đứng dậy, vài bước chân đã đến cửa lao tù, nắm chặt song sắt cả giận, ” Là ngươi hãm hại ta, ta không có ý với đế vị, là ngươi cố ý thiết lập tất cả ! Phụ hoàng nhất định sẽ tra rõ, trả lại trong sạch cho ta. ”

” Ha hả. ” Dạ Hạo Nguyên cười nhẹ, dần hóa thành cười lớn, ” Ha ha ha ha, ngươi còn chờ mong phụ hoàng sẽ thả ngươi ra? Ta nên nói ngươi tâm tư đơn giản, hay nên nói ngươi ngu ngốc đây? ”

Dạ Hạo Nguyên nhướng mày, ” Nói thật cho ngươi biết vậy, án tử của ngươi, từ mười ngày trước đã sớm chuyển giao cho Đại Lý Tự rồi. Đại Lý Tự chỉ dùng ba ngày liền kết án, định rõ đây là tội phản quốc, ngày hôm nay ta tới, chính là báo cho ngươi hay ! ”

” Không có khả năng ! ” Dạ Cảnh Huyền không thể tin, phụ hoàng chẳng lẽ thật muốn từ bỏ hắn sao?

Như Ý ở bên cạnh, nghe đến đại tội danh đột nhiên như thế cũng bị dọa, vội từ giường đá đứng dậy, đi đến bên cạnh Dạ Cảnh Huyền.

” Tin hay không tùy ngươi. ” Dạ Hạo Nguyên bỗng đến gần, chỉ cách Dạ Cảnh Huyền một lớp song sắt mà thôi, gã nhẹ nhàng mở miệng nói, ” Thật ra, chỉ có thể trách ngươi quá ngu xuẩn, không chỉ không biết thu liễm, còn quá dễ dàng tin tưởng người khác, ngươi so với Dạ Ninh Tuyên còn dễ đối phó hơn nhiều. ” Dạ Hạo Nguyên nói xong cười rộ lên, cái loại cười duy ngã độc tôn, đứng trên cao nhìn xuống kẻ dưới.

Dạ Cảnh Huyền sửng sốt, bỗng chốc có phản ứng, ngón tay run rẩy chỉ vào Dạ Hạo Nguyên, ” Ngươi…. Hoàng huynh là do ngươi…. hại chết? ”

” Hiện tại mới biết được, có phải là quá muộn hay không a? ” Một bên khóe miệng Dạ Hạo Nguyên nhếch cao, ánh mắt nhìn Dạ Cảnh Huyền quả thực là nhìn một thằng ngốc.

Dạ Cảnh Huyền khó có thể đứng thẳng, suy sụp lui về sau hai bước, Như Ý vội chống đỡ lưng người kia. Hắn là Vương gia, cho dù mất đi hết thảy, cũng không thể ở trước mặt kẻ kia mất đi tôn nghiêm cuối cùng !

Như Ý trong lòng sáng tỏ, đây toàn bộ là kế hoạch của Dạ Hạo Nguyên, gã trăm phương ngàn kế diệt trừ Dạ Ninh Tuyên, vì đăng đế chi lộ của mình dọn dẹp chướng ngại lớn nhất, hiện tại cũng tuyệt không thể buông tha Dạ Cảnh Huyền, nếu Dạ Cảnh Huyền chết liền không còn người có thể khống chế gã, cho dù là Hoàng thượng cũng không thể.

Ánh mắt Dạ Hạo Nguyên chuyển dời lên Như Ý, tặc lưỡi hai tiếng, ” Đáng tiếc cho đại mỹ nam Ngọc hoàng tử, đi theo ngươi không chỉ chịu khổ còn phải bồi ngươi xuống Hoàng tuyền, đáng tiếc đáng tiếc ! ”

Trong lòng Dạ Cảnh Huyền căng thẳng, bất chấp khiếp sợ, một tay đem Như Ý hộ sau lưng, đối với Dạ Hạo Nguyên nói, ” Ngươi muốn mạng ta, có thể. Đừng động vào Ý Nhi ! ”

” Nhìn không ra, ngươi còn rất che chở y, trước kia cũng không thấy qua ngươi che chở y như vậy. Có điều, ngươi cho rằng lấy tội danh kia chỉ cần kết liễu mạng mình là xong sao? Nghĩ quá đơn giản đi. ” Dạ Hạo Nguyên nói, lộ ra thần sắc tự cho là đúng.

Dạ Cảnh Huyền trong lòng đau đớn không thôi, hắn biết mình xem nhẹ Như Ý quá lâu, hiện tại mới nhớ tới che chở cho y, cũng đã không còn năng lực bảo hộ nữa rồi.

Dạ Cảnh Huyền ổn định thanh âm, bình tĩnh nói, ” Như Ý là hoàng tử Lương Ngọc, ngươi động đến y, cũng tức là muốn hủy quan hệ cùng Lương Ngọc quốc.

Dạ Hạo Nguyên ôm cánh tay, ” Y gả cho ngươi làm phi, tức là người Dạ Thần, tất phải cùng ngươi vinh nhục cùng hưởng.”

” Phải, ngươi nói đúng. ” Như Ý thấp giọng nói, ” Vương gia ở đâu, ta ở đó. ”

” Ý Nhi ! ” Dạ Cảnh Huyền muốn ngăn y nói tiếp, còn cố một tia hi vọng, hắn không muốn người nọ cùng mình chết đi, mình đã cô phụ y quá nhiều.

Như Ý gắt gao cầm tay Dạ Cảnh Huyền, kiên định nói, ” Vương gia người đã quên ư? Ngươi vừa mới nói, chúng ta còn có kiếp sau.”

Dạ Hạo Nguyên xoay người, xua xua tay, ” Không rảnh cùng các ngươi dong dài, phụ hoàng niệm ở thân tình, ban cho hai ly rượu, nhanh chóng lên đường đi. ”

Một bên sai người hầu mở cánh cửa đưa cơm của nhà lao, chuyển vào hai ly rượu. Dạ Cảnh Huyền biết đó là rượu độc, rượu độc lấy mạng.

Dạ Hạo Nguyên đi được vài bước, bỗng nhiên xoay người, nhìn hai người ở trong lao, thấp giọng nói, ” Suýt quên cho ngươi hay, phụ hoàng gần đây đổ bệnh nặng, nói không chừng chẳng bao lâu nữa, phụ tử các ngươi có thể gặp lại nơi suối vàng. ”

” Cái gì ! ” Lần này Dạ Cảnh Huyền thật sự chết lặng không thốt ra lời.

Dạ Hạo Nguyên cười lớn ra khỏi thiên lao, sau khi thân ảnh gã khuất dạng, Như Ý rốt cuộc không đỡ nổi Dạ Cảnh Huyền nữa. Hắn ngã ngồi xuống đất, y cũng ngồi xuống theo. Y hiểu rõ ý tứ của Dạ Hạo Nguyên, đáng thương thay cho Hoàng thượng cả đời mưu mưu kế kế, cuối cũng lại thua trên tay con trai mình. Hai ly rượu độc này, đến tột cùng là Hoàng thượng ban cho, hay là Dạ Hạo Nguyên?

Như Ý không muốn làm rõ nữa, thiên hạ bên ngoài đã đổi thay, cho dù có thoát khỏi đây cũng không có mạng để sống tiếp. Dạ Hạo Nguyên chẳng qua dùng một cái cớ danh chính ngôn thuận để giết bọn họ mà thôi.

Dạ Cảnh Huyền ngây người chốc lát, trong đầu cũng đã suy nghĩ cặn kẽ, hắn nhìn đến Như Ý, gắt gao ôm y vào lòng, đem mặt mình vùi vào cổ y, không muốn để y nhìn thấy bộ dạng rơi lệ của mình. Hắn sống từng này tuổi, đã sớm không còn tùy ý rơi lệ như đứa nhỏ vô tri, vậy mà hiện giờ không biết vì sao khống chế không được.

” Hắn là phụ thân của người, cho dù có không tốt, người vẫn sẽ kính yêu hắn. ” Như Ý lẳng lặng vỗ về tóc hắn.

” Về sau, ta ai cũng không yêu, ta chỉ yêu ngươi. ” Thế nhưng, bọn họ thật còn có về sau sao?

” Mới nãy ta còn có chuyện chưa kịp nói cho ngươi hay.”

” Cái gì? ” Dạ Cảnh Huyền ngẩng đầu, trong mắt tuy có lệ quang, lại không có bao nhiêu mong chờ.

” Ngươi đi đâu, ta đều cùng ngươi, còn có….. nó. ” Như Ý kéo tay Dạ Cảnh Huyền chạm lên bụng mình. ” Một nhà ba người chúng ta vẫn luôn bên nhau. ”

” ….. ” Dạ Cảnh Huyền kinh ngạc hé miệng, đứa nhỏ của bọn họ. ” …… Ngươi dùng Huyết Tình? Chúng ta…… Có đứa nhỏ? ”

Như Ý gật đầu, ” Vốn dĩ ta còn muốn mang nó ngắm nhìn Dạ Thần quốc, nhưng không ngờ, đứa bé còn chưa chào đời, đã phải theo chúng ta. ” Y nói, hàng lệ lăn dài trên gò má, trong lòng đau đớn vạn phần.

Dạ Cảnh Huyền run rẩy vuốt ve bụng y, ” Được bao lâu rồi? ”

” Chỉ mới ba tháng, lớn được một chút thôi. ”

Dạ Cảnh Huyền đột nhiên cảm giác thực bất lực, người hắn yêu, đứa con của bọn họ, đều bởi vì mình mà buộc rời khỏi nhân gian này. Lúc này đây hắn không hề che dấu, lặng lẽ rơi lệ. Có lẽ là đau cực tất phản, trong tâm ngược lại bình tĩnh phẳng lặng không gợn sóng.

Như Ý bưng hai ly rượu lên, đưa cho Dạ Cảnh Huyền một ly, y giơ chén của mình nói, ” Vương gia, cùng ta uống rượu giao bôi một lần đi, ngày thành thân hôm ấy chúng ta còn chưa có uống, Như Ý vẫn luôn mong ngày nào đó có thể bù đắp lại. ”

” …… Được. ”

Hai cánh tay giao nhau, một hơi uống cạn.

Như Ý gục ngã vào lòng hắn, ý thức của Dạ Cảnh Huyền dần dần mơ hồ, trong cái liếc mắt cuối cùng, hắn nhìn thấy khóe miệng Như Ý trào máu tươi.

Tái kiến, Ý Nhi của ta.

Hài tử của ta, còn chưa có trông thấy con.

Kiếp sau…….

 

======================

Note: Một chương 3k3 w…

Hãy cổ vũ tớ đi… [liệt cánh gãy giò]

[TG] Điệp Chi Linh

Kurokochii

Điệp Chi Linh


【 Đam mỹ 】

.

【 Nam thần hệ liệt 】

.

【 Ngũ bộ khúc hệ liệt 】

.

【 Nhan sắc hệ liệt 】

View original post 96 từ nữa